Viết cho tuổi 35

Tạm biệt tuổi 35. Thương gửi tớ! Vì một năm đã vô cùng nỗ lực.

Đêm qua, tớ đã hoàn thành đánh giá 1 năm làm việc. Nhìn vào danh sách những tính năng và dự án đã làm tại công ty suốt 1 năm qua. Tớ cũng không nghĩ là đã có thể 1 mình xoay sở được với 25 tính năng mới và 4 chiếc web. Năm thứ 2 ở công ty với lĩnh vực hoàn toàn mới, dùng một công cụ mới, làm một mảng công việc mới. Tớ mang trong mình cả sự háo hức và lo sợ.

Gần như tất cả những gì tớ làm cho tuổi 34 và tuổi 35 của mình là đi làm, làm dự án và học thêm. Mọi chuyện khác trở thành thứ yếu kể cả chuyện ăn uống. Nhưng tớ hài lòng khi điền những dòng tính năng và dự án đã làm được vào bản đánh giá. Tớ muốn nói với chính mình rằng: Cậu đã thực sự rất nỗ lực đấy ! Tớ tự hào về cậu.

Và hôm nay, một ngày cuối năm. Cũng là ngày chuẩn bị kết thúc chuỗi 7 tháng work from home của mình. Tớ yên vị ở quán cafe nhỏ có tên Bernard. Ngẫm nghĩ về một năm đã qua với tất cả những gì đã làm và đã mất.

Tuổi 35 của tớ thực sự bận rộn

Tớ vẫn duy trì được team freelancer của mình. Tớ đã có những dự án cố định thú vị bên ngoài cho một bệnh viện và 1 perfume shop. Những khách hàng tớ chưa bao giờ phải lo lắng về chuyện đòi chi phí. Tớ cũng có cơ hội làm với những khách mới. Từ ứng dụng đặt xe, ngân hàng, blockchain. Và làm cả website cho truyện tranh của người bạn cực dễ thương.

Những dự án bên ngoài ngốn của tớ kha khá các buổi tối. Nhưng đổi lại tớ rất happy khi được tự tay thiết kế một sản phẩm mới, ở một lĩnh vực mới mẻ. Tớ không thể dừng yêu công việc thiết kế của mình được. Tuổi 33 tớ đã từng tự dừng thiết kế một thời gian. Tớ gần như biến thành một người khác không phải tớ. Và tớ không bao giờ muốn tớ trở thành con người ấy thêm lần nào nữa.

Tuổi 35 như đoá hoa

Tuổi 35, tớ vẫn có khách muốn quỵt tiền tớ nhé 😀

Mặc dù trải qua biết bao đau thương của việc làm dự án. Thì thực tại cuộc sống vẫn lôi ngược tớ trở lại mặt đất. Chỉ là càng lớn tuổi hơn thì số tiền họ muốn quỵt sẽ phải ít hơn. Và tớ thì lại có nhiều thời gian để đu theo đòi tiền hơn. Bởi đó không chỉ là cuộc sống của riêng tớ, mà là của cả 1 team freelance của tớ.

Tuổi 35, tớ đi qua 7 tháng làm việc từ xa vì Covid

Có thể coi như giai đoạn lịch sử rồi! Và tớ vẫn ổn. Tớ đã may mắn hơn rất nhiều người vì vẫn có thu nhập mỗi tháng. Đã có rất nhiều mất mát, rất nhiều lời kêu cứu, rất nhiều đau thương ngay giữa Sài Gòn.

Là một thiết kế, tớ chỉ có thể giúp nhóm tham vấn tâm lý có một chiếc Poster chỉnh chu để các bạn giúp đỡ những thân nhân tại bệnh viện dã chiến- những người mất cả gia đình hay đã mất mục tiêu sống trong cuộc chiến chống Covid.

Cứ nghĩ là Covid thì tớ sẽ không tổ chức trung thu được cho các bạn nhỏ như những năm trước. Nhưng rồi tớ đã có 1 chương trình tặng sữa ý nghĩa cho các bạn nhỏ gần khu tớ ở trong đêm trung thu. Và nhờ Zalo tớ đã có thể chia sẻ một ít lương thực cho một số gia đình nho nhỏ trong suốt giãn cách. Đổi lại tớ đã được gặp những người khiến cuộc sống tớ ý nghĩa hơn. Đặc biệt có những người mà câu chuyện của họ khiến tớ khắc khoải nhiều hơn:

Đó là người tài xế Grab, khi đến đón tớ vẫn còn đội khăn tang

Cả đoạn đường là những câu chuyện đau đáu. Về người vợ vừa mới mất của anh cùng đứa con nhỏ mới chập chững bò. Anh khóc nấc vì không thể ở cạnh vợ mình khi chị mất do phải chạy xe kiếm tiền viện phí. Nghe tin chị mất anh chạy đến, khóe mắt chị khi ấy vẫn còn vương lệ. Anh nói: Có lẽ cô ấy đã đau đớn và cô độc lắm khi rời đi. Những chuyến xe mỗi ngày là tiền thuốc của chị và 1 hộp cơm 2 vợ chồng cùng chia sẻ nhau ăn.

Người chồng ấy ở lại với ngàn nỗi tự trách bản thân. Nếu không vì đứa con nhỏ, anh cũng chẳng muốn sống tiếp. Tớ tự hỏi, có người thực sự yêu thương nhau phải chịu sự chia ly cách biệt âm dương đau đớn đến vậy. Tại sao những người yêu nhau và vẫn còn cơ hội bên nhau lại không chịu trân trọng lấy nhau mà cứ phải giận hờn, xa cách hay chia tay khi vẫn còn yêu thương ? Bạn đâu thực sự biết được thời gian bạn ở cạnh người thương của bạn còn bao lâu đúng không ?

Đó là người vợ trẻ có 2 đứa con trai và người chồng bị u não

Khi đồ chuyển đến nhà em, em gọi tớ và khóc. 2 đứa nhỏ níu lấy em hỏi: Có phải cô tiên gửi quà cho nhà mình hả mẹ ? Có lẽ đời tớ không cần phải trở thành một nhân vật vĩ đại nào khác nữa.

Đó là hai anh em hơn 65 tuổi sống bằng nghề chạy xe ôm

Tớ nhắn Zalo và cả gọi chú, vì vậy chú nghĩ đó là 2 người khác nhau. Nên khi tớ gọi và gửi đồ sang rồi. Sau đó tớ nhắn Zalo cho chú thì chú trả lời chú đã được người khác giúp. Tớ quý lòng tự tôn của chú.

Đến đợt 2 thì TP giãn cách nghiêm ngặt hơn. Tớ không thể gửi đủ đồ cho chú trong 1 lần và đã hỏi để chuyển tiền chú tự mua. Thì câu trả lời tớ nhận được là: “Chú không có ngân hàng cũng không biết làm sao con. Chú chỉ chạy xe ngày nào tiêu ngày đó con ạ. Gần chú có Bách hóa xanh, nhưng đến chú thì người ta đã mua hết đồ rồi.” Tớ đã phải lục tung hết các group trong quận để tìm người bán nhiều loại thực phẩm khác nhau nhất chở qua chú. Tớ học được bài học lớn về UX đối với người lớn tuổi.

Đó là cậu học sinh vướng lại thành phố.

Em khiến tớ nhớ về chính mình của năm 2. Khi rời ký túc xá và bắt đầu cuộc sống một mình giữa TP này. Hi vọng em sẽ không phải có cảm giác cô độc một mình giữa thành phố lạ. Vượt qua giai đoạn khó khăn, em sẽ thấy yêu Sài Gòn như tớ. Vì Sài Gòn rất bao dung và dịu dàng.

Đó là 2 người bạn, quăng cho tớ mấy triệu

Bảo tớ tùy ý mua đồ cho những gia đình quanh khu vực tớ đi. Nhờ vậy tớ mua thêm được ít quà nữa cho một số gia đình. Có cả 2 bạn bán hàng, chẳng biết tớ là ai. Nhưng sẵn sàng qua nhà bên cạnh để mua thêm gạo mắm cho mỗi phần lương thực. 2 bạn thậm chí còn tặng thêm gia vị cho những người tớ gửi đồ đến.

Các bạn ấy khiến tớ nhớ về 3 năm trước. Khi tớ trên danh nghĩa có một người đồng hành trong đời, nhưng thực sự lại chỉ có một mình quyên góp để làm lại căn nhà bị cháy cho một gia đình ở quê tớ. Tớ biết ơn sự hỗ trợ của các bạn. Đó là một cảm giác rất tuyệt khi có người thúc đẩy, tin tưởng và đồng hành cùng mình.

Những buổi tối còn lại và cuối tuần

Tuổi 35 tớ dành những buổi tối còn lại và cuối tuần để:

  • Học UI/UX, học tiếng anh, học Figma và học thêm được một cú pháp lập trình Frontend mới SCSS.
  • Chia sẻ việc đọc sách, hướng dẫn thiết kế Figma: https://www.youtube.com/c/Moonbeamst/videos
  • Đã bắt đầu việc bán những tấm ảnh của mình online tại https://500px.com/p/moonlightisland
  • Và khởi động lại việc viết: Ảo mộng ma thuật.

Có một chút cảm giác rằng mình không có đủ thời gian để làm được tất cả những gì mình muốn. Nhưng chắc là không sao đâu ha. Thời gian vẫn trôi, miễn là mình không dừng lại những gì mình muốn làm.

Tuổi 35, Tớ đã có những trải nghiệm vui vẻ trong tháng 12. Là chuyến lội xuyên rừng và xuyên hồ Tà Đùng. Là một chuyến băng rừng Nam Cát Tiên và chuyến checkin cực nam tổ quốc. Thêm cả chuyến đi Đà Lạt đầu năm nữa, vậy là khá đủ cho một năm của tớ rồi.

Tuổi 35, tớ đã chọn ra những điều tớ thích cho cuộc đời mình. Ghi dấu nó bởi một hình xăm nhỏ. Bởi đã có 1 chuyện xảy ra và tớ không bao giờ là tớ của trước kia được nữa.

Có người từng hỏi, nếu tớ gặp chính tớ, liệu tớ có yêu mình không ? Có, tớ cũng sẽ ôm chính tớ thật lâu. Và hi vọng là người tiếp theo tớ mở lòng – vào một ngày nào đó tớ thôi sợ đau. Sẽ thích con người của tớ, cũng có thể coi tớ như một cô gái để yêu thương.

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
1 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Hùng ngựa
Hùng ngựa
5 tháng trước

Ý nghĩa! Cảm ơn tác giả rất nhiều!