Ngọn đồi gió – Khởi đầu một năm tràn đầy yêu thương

Có nơi nào lòng em bình yên nhất ?

Với ta luôn là những ngọn đồi gió. Yêu đến mức cũng chẳng ai hiểu nổi vì sao ta lại chạy quãng đường xa diệu vợi, lang thang mãi với bụi đường và nắng hanh.

Ta yêu ngọn đồi gió, đầu tiên bởi sự vắng lặng. Ta có thể an yên chạy chầm chậm. Hít hà mùi hương cây cỏ, rồi buông mình xuống đồng cỏ cháy và ôm lấy cái cây của riêng ta. Cái cây mọc lặng lẽ bên cạnh chiếc chòi rẫy của người khác. Nhưng từ đó ta có thể lặng thinh ngồi quay lưng với ráng chiều. Để vệt nắng cuối ngày sưởi ấm lưng, nhìn ra thung lũng bao la. Đất trời dài rộng thế, lẽ nào không ôm hết được tâm tư trong lòng ta ?

Trước đây ngọn đồi gió là nơi ta gửi lại những cảm xúc day dứt. Cũng là nơi giữ ta khỏi gieo mình xuống dòng nước sâu khi ta chợt lún vào khoảnh khắc tuyệt vọng. Khi lòng ta cảm thấy mình không có nơi để níu, không có chốn để về. Đã có lúc ta yếu lòng đến vậy, ngây dại và ngu ngốc. Khi nghĩ lại, không phải vì ta cô độc hay lẻ loi. Mà bởi vì quanh ta khi ấy có những người thương ta nhiều quá. Và ta cũng thương người nhiều quá đến mức không muốn câu chuyện buồn của ta khiến người phải bận tâm.

ngọn đồi gió
Ngọn đồi gió

Ta không nói nhiều nên sao mong cầu người hiểu hết được!

Nhưng rồi người cũng biết: “Nếu không hạnh phúc, hãy quay về. Ba sống đến từng này tuổi, nhận ra rằng sống vui vẻ mới là điều quan trọng nhất.” Ta gói ghém đồ đạc quay trở về là ta của ngày trước. Ta cũng biết “ta của ngày trước” là một cách gọi. Nước chảy mây trôi, mỗi ngày đều không giống nhau nữa. Mây của ngày hôm sau đã là áng mây khác. Nước của ngày hôm sau đã là dòng nước mang trong mình những câu chuyện rất riêng.

Ta của 2 năm sau khi rời những người ta thương. Rời những ngọn đồi gió cũng đã là một ta rất khác. Chính ta cũng không còn thấy mắt mình buồn. Không còn tâm tư muốn biết người cũ đang sống ra sao. Không thấy lòng gợn chút ưu tư khi đi ngang qua căn nhà cũ. Có lẽ 1.5 năm đó, ta và họ đều đã cố gắng theo một cách nào đó. Nhưng cách sống của họ khác ta. Mong đợi của ta cũng khác họ. Lý tưởng của ta cho cuộc sống này cũng khác.

Ngày ta quay về

Ba đã nói: “Ba nhận ra con tổn thương nhiều hơn ba nghĩ. Và cũng nhiều hơn con đã nghĩ. Nhưng có lẽ con không nhận ra, vì nếu nhận ra thì đã giải quyết được nó. Nhưng 2 năm có lẽ đã đủ. Ba chỉ hi vọng con có thể mở lòng để đón nhận nếu có ai đó bước đến cuộc đời mình. Nếu không phải người tốt, cứ mạnh dạn rời đi. Nhưng chỉ cần con đừng nghĩ rằng “không yêu nữa” bởi suy nghĩ ấy sẽ chặn người khác ở ngoài.” Ta biết ơn người đã hiểu, đã lặng lẽ hướng về hành trình chữa lành của ta suốt 2 năm qua.

“Chuyện đã qua ba mẹ cũng có lỗi”. Ta thảng thốt, cho dù trong hành trình chữa lành của mình, có lúc ta đã tìm cách đổ lỗi cho người khác. Nhưng chính ta, chỉ có mình ta là người quyết định tiến vào cuộc hôn nhân ấy. Ta đủ gan lì đến mức không ai có thể quyết định thay ta. Vậy sao lại không thể nhận trách nhiệm cho quyết định của chính mình ? Ta chấp nhận rằng ta đã quyết định sai. “Tha thứ cho chính mình khó đến vậy sao ?” Có lần Em đã nói với ta như vậy, ta cười. Đời người quyết định đúng – đó là hạnh phúc, nếu sai – đó là trải nghiệm.

Ta nhận lỗi về mình, và cũng quyết định tha thứ cho chính mình.

Ta cũng đã từng bao lần tranh đấu cho những quyết định đúng đắn. Vậy sai một chút có lẽ cũng không sao.

Bởi cuối cùng 1.5 năm ấy, ta cũng đã có được nhiều thứ. Ta đã ở gần gia đình mình hơn. Đã trải nghiệm việc quản lý một quán cafe. Có hàng lốc những câu chuyện ở đấy cùng các bé nhân viên dễ thương. Đã có những ngọn đồi gió ta yêu. Đã có Phượng và Nhung – những cô gái sẵn sàng sẻ chia với ta nhiều nỗi niềm. Trở thành những người bạn ta trân quý vô cùng. Đã có Thùy và ngôi nhà giữa rẫy cafe với rặng cao su cuối trời với vườn rau trước sân. Để ta hái đủ thứ rau củ và bẻ măng, hái bông bí.

Đã có má, người rất thương ta. Ta nhớ lần đầu gọi video cho má, má đã khóc. Khi ta định rời đi người đã cầm tay ta nói: “chiếc nhẫn được trao tượng trưng cho sự nhẫn nhịn”. Chỉ tiếc là một mình ta đeo thôi không đủ. Ta cũng mừng vì má đã sớm có người phù hợp hơn thay ta. Đã có đủ can đảm để rời khỏi cuộc hôn nhân không hợp với mình. Đã có cậu bạn ruột rà từ cấp 3 đứng ra để giúp cho hành trình li hôn của ta nhanh nhất có thể. Và những người bạn cũ đã ủng hộ ta, lôi ta đi khắp nơi vì sợ ta buồn.

Ta biết ơn vì mọi người đã ở đó, bên ta

Đã cùng ta sửa chữa lỗi lầm của chính mình. Ta chưa bao giờ cô độc dù trong những cảm xúc bộn bề lẫn đen tối của đời ta.

Và điều cuối cùng ba nói trước khi ta rời đi là: “Hãy nhìn nhận rõ bản thân mình. Cho dù con yêu ai đi nữa, mối quan hệ đó cũng cần hạnh phúc, vui vẻ, lâu dài và từ 2 phía.” Đó là cách người tiếp nhận chuyện ta thương Destiny sau khi mẹ quyết định kể cho ba nghe. Ta biết người thương ta, chỉ là ta đã không biết người thương ta nhiều đến vậy.

Nhưng mọi chuyện không phải là về riêng Destiny nữa. Mà về chính bản thân ta. Vào lúc trượt xe khi khám phá con đường mới ở dốc trời vào ngày mồng 1 tết. Ta nằm yên lặng trên nền đường đá dăm nghe hai bàn tay và chân đau rát. Ta chợt nhận ra, ta vốn không thể nhấc điện thoại lên để gọi cho cậu, kể về những điều đã xảy ra với ta. Mặc dù ta và cậu đã có khởi đầu rất đẹp (ít nhất ta nghĩ vậy). Nhưng những ngày sau lại rất đau lòng, người khiến ta đau lòng như vậy ta rất ghét. Ta chợt bật cười thấy mình lì và ngốc y như một con bọ hung. Từ nay ta thực sự không thể là bạn của cậu nữa rồi.

Nhất định phải sống vui vẻ

2 năm qua ta mang lời dặn: “Nhất định phải sống vui vẻ” để làm hành trang cho chính mình. Và ta đã thực sự vui vẻ. Năm nay ta mang theo hành trang: “Nhìn nhận bản thân, đón nhận yêu thương với mối quan hệ song phương vui vẻ, hạnh phúc, lâu dài”. Và sẽ sống như vậy cho năm 2022 và những năm sau đó. Tập trung cho công việc như ta đã từng. Và rạng rỡ như lá bài tarot: The Sun – ta đã được nhận cho năm nay.

Ta chờ đợi 2022, năm của một chú hổ dũng mãnh. Và là năm của ta – Moonlight – ánh trăng trong trẻo và nhẹ nhàng. Không chỉ cho riêng ta, mà cho cả những người yêu thương quanh ta. Ta hi vọng năm nay ta sẽ có nhiều cơ hội để chia sẻ trở lại với những người thương quanh mình. Chúng ta tất cả rồi sẽ đều hạnh phúc nha!

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất