Có ai tin tưởng bạn, hơn cả bạn tin chính mình ?

Tớ biết, có nhiều cách để thúc đẩy một người tiến lên.

Dùng kỷ luật thép, đặt áp lực lên vai họ. Kiểm soát sát sao, để họ phải cố gắng nỗ lực mỗi ngày. Mắng họ thật nặng nề khi họ mắc lỗi để họ có thể nhớ và tránh chúng. So sánh họ với một người giỏi hơn để họ có động lực và mục tiêu.

Nhìn vào chuỗi kết quả, những phương pháp này có vẻ khả quan. Nhưng thực chất, quá trình trưởng thành với sự thúc đẩy này đã tích tụ rất nhiều tiêu cực trong lòng tớ. Cuộc sống ấy quả thật nặng nề. Đúng kiểu: Trưởng thành là chặng đường bước trên những cành gai sau ngàn lần tranh đấu. Trưởng thành mệt mỏi thế, làm người lớn có gì vui. Đôi khi tớ còn tự hỏi, người đang cố để người khác trưởng thành theo cách này, liệu chặng đường trưởng thành của chính họ có vui không ? Họ có hạnh phúc để trở thành người lớn hay không ?

May mắn thay không phải tất cả đều muốn tớ trưởng thành theo cách nghiệt ngã ấy

Nói theo một cách hình tượng thì họ là những người đã bước qua chông gai. Hái lấy những cánh hồng và quay trở lại rải chúng lên đường. Động viên tớ đặt bàn chân rướm máu của mình lên bước tiếp theo. Dễ dàng có thể nhận ra “họ” ở đây là gia đình. Là những người giáo viên tận tâm với nghề. Là những người sếp tinh tế mà tớ luôn dành sự biết ơn. Là những đàn anh đàn chị có thể tạm gác công việc để hướng dẫn tớ. Họ neo tớ lại giữa hiện thực. Đó là những người dù cuộc sống họ có vui vẻ hay khó khăn, thì tớ luôn mong họ được hạnh phúc.

Nhưng có những người, mà sức ảnh hưởng của họ mạnh hơn thế. Đó là người tin vào tớ hơn cả tớ tin vào chính mình. Người khiến tớ dừng hỏi: Có ai tin tưởng bạn? Bạn đã từng gặp được người như vậy chưa ? Có phải là sau khi gặp được họ, bạn đã trở nên kiên trì hơn rất nhiều không ?

Tớ đã từng xem viết lách chỉ như một thú vui

Một cách để giải trí hay đơn giản là thể hiện những gì tớ thấy quanh mình. Một cách để cân bằng lại với công việc bộn bề . Cho dù tớ yêu công việc của mình chết đi được, nhưng công việc là cuộc sống. Tớ không thể tránh được việc phải liên tục vượt qua giới hạn bản thân. Đón nhận những thách thức mới song song với tận hưởng niềm vui từ đó. Vào những lúc kiệt quệ nhất, tớ sẽ viết. Nhưng những mẩu truyện chỉ dừng lại ở mức dang dở. Cho đến khi gặp được “người lưu giữ ký ức” (tôi gọi cô như vậy trong một bài thi viết). Và chú – một nghệ sĩ của ngôn từ, câu chữ.

Cô chú cẩn trọng đọc những điều tớ viết, và trao cho tớ cơ hội tham gia những cuộc thi viết lách. Cứ vậy mà giải thưởng viết của tớ lại còn nhiều hơn giải thưởng thiết kế. Tớ bắt đầu dần hoàn thành: “Nhật ký cho anh chàng trai tháng 8”, và “Hẹn hò nhóc con”. Những bài viết và truyện ngắn trong blog này cũng dày dần lên.

Rồi cô mất.

Tớ chưa kịp nói với cô lời cảm ơn đã tiếp cho tớ động lực suốt một quãng thời gian dài. Đã tin rằng tớ có thể bộc lộ cảm xúc và ghi nhận nỗi niềm bằng câu chữ. Cảm ơn cô đã cho tớ thấy vẻ đẹp của ngôn từ. Sự chỉn chu, trân trọng câu chữ của một người sáng tạo nội dung và sức mạnh của từ ngữ. Đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn thấy lỗi chính tả ở đâu đó, tớ lại nhớ về cô: “Nếu là cô, chắc chẳng có những cái lỗi chính tả ngốc ngếch như vậy đâu nhỉ!”

2 ngày trước, nghe tin chú ung thư phổi giai đoạn cuối lòng tớ hẫng một nhịp

Vào ngày chú ra mắt sách, chú đã giới thiệu tớ là cây bút trẻ (tớ nghĩ trẻ về tuổi cầm bút viết í). Ở cô tớ nhận được sự tin tưởng. Ở chú tớ nhận được cả sự tin tưởng và công nhận. Trong khi tớ vẫn tự nhủ: mình chỉ là một người thích viết. Thì chú đã khuyến khích tớ xuất bản “Hẹn hò nhóc con”.

– Chú hy vọng cuốn sách đầu tay của Nguyệt sẽ ra đời. Đó là một tác phẩm hay, xứng đáng được xuất hiện trong hình hài một quyển sách. – Nhưng đến giờ, tớ vẫn chưa đủ can đảm.

– Văn chương là một thế giới khác, của những người không chấp nhận chỉ có một thế giới. -Chú từng nói như vậy.

Người nghệ sĩ không phải là kẻ chạy trốn hiện thực.

Họ dùng ngòi bút để phản ánh hiện thực. Có những người phô bày hiện thực một cách trần trụi. Nhưng cũng có người tinh tế hơn, nhã nhặn hơn, thâm trầm hơn và cần chút chiêm nghiệm để “cảm”. Cũng có người gọt giũa lại câu chuyện. Tạo ra một thế giới văn chương khác nhằm thỏa mãn cái mong ước, khát vọng mà hiện thực không thể mang lại cho họ. Những tác phẩm ấy mang lại sự đồng cảm. Trở thành động lực cho những số phận tương đồng, giúp họ mạnh mẽ hơn và tích cực hơn.

Văn chương (chính thống), bằng sức mạnh riêng của mình luôn hướng con người đến một thế giới tích cực, nhân văn và chính nghĩa. Tớ tiếp nhận tình yêu văn chương ấy để xây dựng tác phẩm mới: “Trái tim của Bình Nguyên”, “Những ngọn đồi gió”, “Cậu là cơn mưa đầu mùa”, và kiên nhẫn viết tiếp câu chuyện “Ảo mộng ma thuật” mà tớ đã khởi động từ 10 năm trước.

Nếu một ngày nào đó, một trong những cái tên tớ nhắc ở đây xuất hiện trên kệ sách. Bạn biết đó! phần lớn sự xuất hiện của nó có động lực đầu tiên từ người đã tin tưởng tớ hơn cả tớ tin vào chính mình.

Bài viết này là lời tri ân đến cô chú

Cảm ơn cô và chú đã ở bên con trong quãng đường trưởng thành gai góc và khắc nghiệt. Ươm mầm trong con những cảm xúc tích cực với đời, với người. Đã trao con tình yêu viết lách và cả sự tin tưởng. Chú hãy mạnh mẽ lên nhé ! Con thật mừng khi con trai chú nói rằng chú sẽ có phác đồ điều trị với thuốc, hi vọng thuốc sẽ đáp ứng và chú sẽ còn sống thật lâu, thật lâu cho đến ngày con can đảm đặt một trong những quyển sách của mình lên kệ.

Gửi đến các bạn của tớ

Nếu các bạn đọc đến phần này, tớ chắc chắn bạn là một người rất quan tâm đến tớ. Vì vậy, tớ hi vọng rằng trong quãng đường trưởng thành, bạn sẽ không phải hỏi: Có ai tin tưởng bạn ? Sẽ luôn có ít nhất một người tin tưởng bạn hơn cả bạn tin chính mình. Người sẽ nâng bạn dậy, thúc đẩy bạn hồ hởi sống và kiên trì theo đuổi một mục tiêu nào đó. Người sẽ khiến bạn thấy rằng làm người lớn thật là tuyệt.

Bạn cảm nhận cuộc sống nhiều màu sắc hơn, nhiệt tình hơn và vui vẻ hơn. Bạn làm được nhiều điều có giá trị và ý nghĩa hơn cho chính mình, và rộng hơn là xã hội. Và cho dù gặp phải những người thúc đẩy bạn theo cách tiêu cực. Thì bạn cũng sẽ mạnh mẽ đón nhận sự đa dạng của cuộc sống này. Có người tiêu cực, thì sẽ có người tích cực thôi ha. Tớ sẽ chia sẻ cùng bạn.

Và ngược lại, nếu như bạn thực sự tin tưởng một ai đó, hãy cho họ biết nhé. Đừng để họ phân vân: Có ai tin tưởng bạn ? Trong suốt cuộc đời, không có nhiều người tin tưởng hoàn toàn vào ai đó đâu.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
1 Bình luận
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Trần Nhung
Trần Nhung
2 năm trước

Tiếp tục viết nhé!