Trekking Tà Năng – Phan Dũng

“…khi tuổi trẻ không còn nhiều, tớ muốn bị hạ gục bởi một điều gì đó lớn lao”. Banana Yoshimoto

Tớ đang dành thời gian rảnh rỗi của mình để đọc về “Đời sống bí ẩn của cây”. Thế là tự dưng tớ muốn bước vào một khu rừng. Nói lời chào đến những cái cây. Để một lần nữa tận mắt chứng kiến những cái cây kiên cường, thú vị – đang mỗi ngày vươn lên trên những ngọn đồi hay bên thung lũng, thậm chí là những vách đá cheo leo. Để nói rằng: Tớ thật ngưỡng mộ các cậu – cây à.

Thế mà … gần như cả hành trình leo từ ngọn đồi này đến ngọn đồi khác của cung trekking Tà Năng – Phan Dũng với 52Hz, điều tớ nói nhiều nhất lại là: Cảm ơn cậu – những cái cây đã cho tớ chỗ bám và chỗ để tớ đặt chân bước xuống giữa những khe rễ.

Trước chuyến đi

Các cậu biết không, 35km xuyên rừng trekking Tà Năng – Phan Dũng với một đứa lười vận động, thích du lịch, nhưng lại chưa trekking bao giờ quả là một lựa chọn khá thách thức. Nhất là khi cậu đang làm trong một team cực kì biết khích lệ tinh thần theo kiểu:

  • Chị xem này, em đang xem clip về con vắt. Nếu nó đã hút máu thì chị không dứt nó ra được. Phải để nó hút no căng rồi tự rơi xuống.
  • Chị có biết mấy con rắn hay quấn trên cây và thò đầu xuống như một cái dây không ?
  • Chị ạ, bạn em kể là nó đã từng hét lên: Mình đang làm cái quái gì ở đây vậy?
  • Chị đi bộ 9 lầu à ? Chị phải mang sẵn đôi giày lên công ty, một ngày đi bộ gấp 10 lần thế.
  • Chị hãy cầm theo một quyển sách. Nếu lỡ đi lạc thì cứ ngồi ở một gốc cây rồi chờ người ta quay lại cứu. Đừng có đi loanh quanh đâu hết nha chị.
  • Chị có lỡ đi lạc, chị có biết trèo cây không ? Hãy trèo lên một cái cây để có tầm nhìn tốt mà biết đi hướng nào.
  • Chị cầm theo bật lửa không ? Nhưng mà thôi, chị sẽ đốt cả khu rừng của người ta đấy.
  • Chị ơi hay là chị viết sẵn … di chúc cho tụi em cái iMac của chị đi.

Lên đường với chiếc balo nhẹ nhất có thể

Nhưng rồi chuyến trekking Tà Năng – Phan Dũng không khủng khiếp đến thế. Tớ đã trèo qua khá nhiều ngọn đồi. Leo lên rồi mò mẫn trượt xuống những con dốc. Cũng có lúc ngửa mặt lên trời tự hỏi: Tại sao lại từ bỏ chăn êm nệm ấm để bước đi kiệt quệ và thở như một con bò thế này ? Thậm chí là run rẩy mò dần xuống 1 con dốc dài trơn trượt giữa cơn mưa – không quá to – nhưng đủ trải nghiệm việc bước đi giữa rừng dưới cơn mưa. Nhưng rồi khi vượt qua được, lại không cảm thấy con đường ấy khó khăn quá nữa.

Dốc “Chó đẻ”

Chỉ duy nhất một con dốc … được gọi tên là dốc “Chó đẻ”. Tớ chẳng đoán được nó dốc bao nhiêu. Nhưng nó cao và dốc đến mức khi leo lên đến giữa dốc, cỏ ở đó cảm tưởng như tốt hơn. Vì được tưới bởi mồ hồi và nước mắt của biết bao người. Tớ đã phải bò bằng cả chân và tay để lên. Bởi chẳng có lựa chọn nào khác ngoài tiến lên trước. Cho dù cả 2 chân đều bắt đầu run rẩy vì mệt, vì đau và vì chỗ đặt chân để leo khá nhỏ. Có cảm giác nếu chỉ cần sơ sẩy 1 chút thì cả người sẽ rơi không thể dừng lại.

Cậu bạn sau tớ đề nghị đeo giúp balo. Nhưng các cậu biết đấy, ai cũng có gánh nặng riêng của mình. Trò leo núi này tình cờ làm sao lại có sự liên kết thật rõ ràng với cuộc đời. Tớ không thể chuyển gánh nặng của mình cho một người cũng đang phải mang gánh nặng và cũng đang phải vượt dốc như tớ :/ .

Giữa thời khắc tưởng như tuyệt vọng đó. Khi còn cách đỉnh cỡ 5-6m. Khi mồ hôi chảy cả vào mắt cay xè. Bạn Kính – hướng dẫn trong đoàn xuất hiện như một vị thần, lột balo của tớ xách lên trước. Và như bao người … khi bò bằng 2 chân 2 tay lên đến đỉnh. Tớ cũng quay đầu lại, gạt bỏ tự tôn, thả nhẹ xuống con dốc 2 từ: Chó đẻ!

Tớ đã được nhận về

Đổi lại tất cả những điều đó, tớ thu lại được rất nhiều những trải nghiệm mới mẻ. Những khoảng khắc tuyệt vời và những cảnh quan rực rỡ trong tầm mắt.

Đó là những ngọn đồi xanh mướt cỏ cây

Thậm chí tớ còn thấy lan Cẩm Cù trên tán cây rừng nữa. Thật thích những khu rừng mà những cành lan vẫn còn chỗ để nương thân.

Là thảm thực vật khá đa dạng

Có cây tự vận – là cây có một cây khác quấn quanh. Thật tiếc vì nó chắc chắn sẽ không thể phát triển thành một cái cây cổ thụ. Nhưng không sao, chỉ cần khi vẫn còn là một cái cây, nó sẽ sống thật kiên cường, bền bỉ. Kỳ vọng là nó kịp để lại cho hậu thế những cây non có thể phát triển mạnh mẽ. Có thông, tre, nghệ rừng, nắp ấm, bằng lăng, dầu, sâm cau, … Và cực nhiều loại cây mình chưa biết tên. Lâu lâu đi qua một gốc cây phủ đầy cánh hoa phía dưới. Mình không tránh nổi cám dỗ ngước lên tán cây để tìm những cánh hoa vẫn còn đung đưa theo gió. Để xem loài cây gì đang chuẩn bị cho một mùa kết hạt mới.

Là ngọn đồi cỏ non xanh mơn mởn

Cậu biết không, bước ở giữa ngọn đồi ấy, thấy cả thế giới đều trở nên tràn đầy sức sống. Cảm giác hân hoan len lỏi vào từng mạch máu. Tớ nghĩ màu hạnh phúc phải là màu xanh lá non mới đúng.

Là một đêm bầu trời đầy những vì sao

Cả một đám ngồi cùng nhau nghêu ngao hát. Rồi yên lặng ngắm nhìn sự kì vĩ lung linh của vũ trụ bao la khi sương lạnh phủ dần xuống những ngọn đồi. Đôi khi một vệt sáng vụt qua. Dù vẫn còn do dự là sao băng hay máy bay đi nữa. Thì cả đám cũng thầm gửi đi một điều ước từ cánh rừng. Thôi thì thà ước nhầm còn hơn bỏ sót.

Là một buổi chiều giữa rừng

Sau khi tắm xong ngồi yên vị ngắm mặt trời lặn dần xuống những tàn cây. Sáng hôm sau lại thấy những tia sáng nghiêng qua tán lá phủ khắp những ngọn đồi.

Là lần đầu tiên ngủ lều giữa rừng

Những cơn gió xuyên qua tán cây rừng kéo đến mà cứ nghĩ là những cơn mưa. Nhưng ông trời không phụ lòng người. Cuối cùng cũng cho một cơn mưa nhỏ lúc gần sáng để tớ có thể nghe tiếng mưa rơi trên lều. Tớ vẫn nghĩ leo lên, leo xuống hơn 18km cho ngày hôm ấy, thì tớ sẽ lăn ra ngủ ngay khi nằm xuống. Nhưng cuối cùng lại trằn trọc cả một đêm. Một cảm giác thật lạ lẫm và bồi hồi giống như chẳng biết đến khi nào mình mới có cơ hội để trải qua thêm lần nữa. Cảm giác không hề lãng mạn như tớ từng nghĩ. Nằm trên nền đất cấn hết lưng, nhưng lại rất đặc biệt và thú vị. Ừ thì thực tế tớ không phải là tuýp người chỉ thích sự lãng mạn.

Là ăn món nướng giữa rừng :))

Điều này thật sự cực kì thú vị. Một chuyến đi tưởng hành xác và sống cực khổ. Nhưng vào buổi tối lại được 52Hz dựng sẵn lều và chuẩn bị sẵn gà, thịt, đậu bắp nướng và một nồi cháo lớn. Đồ ăn nhẹ thì các bạn hướng dẫn đưa theo. Còn món ăn chính có sẵn porter chở xe đến và chuẩn bị trước. Thành ra tớ mới có thời gian ngắm hoàng hôn buông mà vẫn được ăn món gà nướng ngon nhất hệ mặt trời.

Là ngâm chân dưới dòng nước suối mát lạnh

Ngâm chân dưới suối khi gần ra khỏi khu rừng. Cảm giác như tất cả những khổ ải đều được dòng suối cuốn trôi.

Là lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác đi Grab rừng

Ngồi xe băng qua những con đường đất trồi lên trụt xuống. Lạng lách qua những thân cây mọc tứ tung giữa rừng. Lao xuống lòng suối đầy sỏi đá rồi lại vọt lên bờ bên kia. Hoặc đang lên dốc ngon trớn thì dừng kịch giữa dốc vì xe phía trước tụt dốc. Oh my god tim tớ đã bị đào luyện quá sức vì chuyến grab này … Quả là một chuyến đi không thở: Lúc đi bộ mệt quá thở không ra hơi; Lúc đi Grab sợ không dám thở. Dù sao thì đó cũng là cảm giác của tớ thôi. Các chuyến xe đều an toàn đến đích các cậu ạ.

Là có một cô gái rinh bộ Ma Sói

Bộ bài 3 năm chưa được chơi từ thành phố, lên giữa rừng để tớ biết Ma Sói là thế nào. Và tại sao mọi người lại thích như vậy. Vì nó vui, vui cực kì vui các cậu ạ. Tớ đã đặt mua một bộ để về chơi cùng các cậu ở team tớ.

Là những người bạn đồng hành cực kì thú vị

Tớ đăng ký tour trekking Tà Năng – Phan Dũng. Không có ý niệm về sự gắn kết của chuyến đi. Tớ chỉ nghĩ mình sẽ đến, nghe hướng dẫn và đi theo người hướng dẫn. Nhưng sự thực thì không phải thế. Chúng tớ, những người hoàn toàn xa lạ đã thực sự cùng nhau chinh phục cung đường. Hơn 20 người, nhưng chuyến đi lúc tớ nhoi lên trước, lúc tụt lại sau. Không hẳn là đi cùng với tất cả mọi người. Có những người tớ nói chuyện nhiều hơn vì tốc độ tương đồng. Có người thậm chí chưa nói chuyện cùng. Nhưng khi đuối sức, thì luôn được động viên, và cả giúp đỡ.

3 bạn hướng dẫn viên

Có thể mô tả như hậu duệ của Charlie Chaplin. Khỏe như Heracles, đẹp trai như … à mà thôi … 52Hz kiếm đâu được mấy bạn hướng dẫn lầy không chịu nổi. Nhưng tớ thích!

Những người bạn đồng hành

Tớ đã có những người bạn đồng hành tuyệt vời.

Nhóm hài hước

Là những người khiến cả đoàn bị nội thương vì cười quá nhiều. Tớ cực ấn tượng với 2 cô gái Nhung, Hằng: Xinh đẹp, hài hước với tâm thái thật chủ động, enjoy; Tớ thật thích sự tích cực lan tỏa từ 2 cô gái này. Tớ nghĩ cũng có thể xếp cậu Khánh vào nhóm này vì cậu đã là một con sói hết sức xảo quyệt.

Thêm nàng Phương, vì lời ước đêm sinh nhật của nàng. Là Hòa, anh chàng tưởng ít nói, nhưng đến khi chơi Ma Sói mới hiện nguyên hình. Và chắc chắn phải có Tiến. Cậu hướng dẫn đã khiến tớ đang ngủ phải bật dậy cười khi khoe chiếc Youtube 2 năm 33 like. Thực sự tớ cực ngưỡng mộ sự hài hước của cậu đấy.

Nhóm thiện lành

Là nhóm chu đáo, sẵn sàng giúp đỡ và hỗ trợ mọi người.

Đó là Ngoan, cô bạn mặc dù nói rằng chỉ quan sát mọi người. Nhưng trong hành trang của cô nàng có sẵn đồ để suport và cũng sẵng sàng chia sẻ tư trang cho bạn khác cần hơn. Đó là Thanh, cậu bạn sẵn sàng đi chậm lại để suport tớ khi tớ đã quá đuối sức. Đó là Phụng, cậu bạn có một chiếc balo mang theo cả thế giới nào là đồ ăn, là giày dự trữ,… Đôi giày mang theo của cậu đã thực sự giúp được cậu bé trong đoàn. Còn bánh cậu mang theo đã giúp mình lấy lại năng lượng rất nhanh.

Là Dung – cô gái mang theo bộ ma sói từ SG lên rừng. Bộ ma sói đã khiến chúng ta có những kỉ niệm thật vui vẻ. Là Mỹ, cô gái của 52Hz hiền như cục đất nhưng có giọng kể chuyện cực kì hay, cô gái luôn cận kề động viên mọi người. Là Kính, anh chàng hướng dẫn với chiếc balo to đùng và chiếc máy ảnh nặng trĩu nhưng luôn động viên mọi người. Ở con dốc Chó Đẻ cảm ơn cậu đã quay xuống mang balo giúp tớ. Là Hoàng, chàng trai luôn đi chốt đoàn cũng với chiếc balo to đùng. Cảm ơn em đã không để lọt lại bất kì ai, và đã chăm sóc cho tất cả những bạn gặp thương tổn.

Nhóm trầm lặng :))

Là nhóm tớ không có nhiều cơ hội để nói chuyện trên đường đi. Trời ơi, có rất nhiều bạn tớ chưa được nói chuyện cùng. Có phải 2 ngày là quá ngắn không nhỉ ? Nên rất hi vọng sẽ gặp lại các bạn ở chuyến đi sau.

Điều gì đó lớn lao…

2 ngày trekking Tà Năng – Phan Dũng, không sóng điện thoại, không internet. Tớ đã có nhiều thời gian hơn để suy nghĩ. Thì ra lớn lao là vượt qua chính giới hạn của bản thân mình. Tận hưởng trọn vẹn những khoảnh khắc của cuộc sống.

Tớ thật vui vì đã ghi dấu năm 2020, ghi dấu cuộc đời tớ bằng chuyến đi này. Một chuyến đi ngoài sức tưởng tượng. Chỉ ngoại trừ một điều tớ chưa làm được, đó là tớ đã tưởng tượng rằng khi ở giữa rừng, nếu đau bụng chúng ta sẽ đào một cái lỗ 😛 ….

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
4 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
CQ
CQ
5 năm trước

C nhớ con dốc “Chó Đẻ”, c hình dung từng khúc quanh qua bài em và c nhớ!!! Cung đường ấy quá nhiều kỷ niệm với c luôn bé!!

vomydung
5 năm trước

Nay em ngồi đọc lại bài viết nhớ chuyến đi quá nè!