Cơm nguội vàng

Ta đứng lại trong chiều buồn hiu quạnh
Nhặt cánh hoa như màu nắng trong tay.
Dáng ai gầy hiện về trong nỗi nhớ ,
Bước bên ta trên tấm thảm hoa vàng .

Ngày xưa ấy ta yêu hoa cơm nguội
Yêu rất nhiều cơn gió nhẹ thoảng qua
Dù khẽ chạm vô tình nhành cây nhỏ
Cũng đủ làm mưa hoa dịu dàng rơi .

Người vô tình bước vào cơn mưa ấy
Giữa muôn ngàn cánh cơm nguội vàng bay
Khoảng trời riêng vỡ oà trong phút chốc ,
Ta lặng người : Có phải trong giấc mơ ?

Người mỉm cười nhặt cánh hoa sót lại
Trên tóc ta nơi góc phố ồn ào
Áp vào ngực người nói rằng sẽ giữ
Như giữ ta luôn bên cạnh cuộc đời .

Cánh hoa mỏng rồi một ngày đã mất ,
Người xa ta khi đang giữa mùa hoa .
Ta đợi chờ những mùa cơm nguội nở
Muôn cánh bay như hoa tuyết vàng rơi .

Người trở lại dưới mưa hoa rực rỡ
Lau giúp ta nước mắt của bao mùa ,
Và khẽ nắm bàn tay ta nói nhỏ
Yêu ta nhiều như cánh cơm nguội bay .

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất